Viết theo truyện của Phi
12h đêm, giật mình tỉnh giấc, mồ hôi vã lạnh toát người.
Đã mấy đêm liền mà đoạn phim hôm nọ vẫn còn đeo đẳng tâm trí tôi. Câu chuyện trong phim, cái chết của nhân vật tất cả dường như có liên quan đến tôi, chúng làm tôi nhớ lại những ký ức chôn giấu tận sâu trong tim, mảng ký ức mà tôi không bao giờ kể với bất kỳ ai.
Ký ức cứ như từ thinh không hiện lên, rõ nét dần…
Lúc đó tôi vừa bắt đầu năm học cuối cấp ba. Khác với những đứa bạn cùng trang lứa, ngoài những mối băn khoăn thường có về chuyện học hành, thi cử của bất cứ ai vào độ tuổi tôi khi đó, tôi còn có những trăn trở khác lớn hơn rất nhiều. Những mối hoài nghi về chính bản thân mình, những khác biệt tinh tế trong tình cảm cứ lớn dần theo năm tháng. Cái cảm giác mình khác biệt, nhưng lại không rõ là khác biệt ở đâu, như thế nào, từ khi nào,…vô vàn những câu hỏi về một thứ khác biệt “mơ hồ nhưng rõ ràng là hiện hữu”, làm cho tôi gần như lạc lối trong chính cuộc sống của mình, cô lập bản thân trong một góc riêng.
Chắc tôi sẽ vẫn như thế nếu không tình cờ phát hiện ra nó, người bạn thân từ thời thơ ấu của mình, một người bạn mà tôi luôn tin tưởng. Sự khác biệt ấy gắn kết chúng tôi lại gần nhau hơn. Tôi vẫn nhớ sự ngỡ ngàng, vỡ òa của cảm xúc, ánh mắt thân thiện nhìn nhau không chút hoài nghi. Chúng tôi tìm thấy chính bản thân mình, sự lạc lõng, bơ vơ, trơ trọi, đầy hoài nghi, băn khoăn, mệt mỏi trong những nỗ lực vô vọng tìm kiếm bản thân ở phía người kia. Đồng cảnh nên dễ thân nhau. Đó chính là bản chất mối quan hệ giữa chúng tôi khi đó. Chúng tôi gần gũi nhau nhau hơn, chia sẻ với nhau nhiều thứ, nhất là cái khác biệt chung mà chúng tôi cùng có.



