Các anh chị kính mến!
Hôm qua ông ấy đã bị bắt rồi. Cuối cùng
thì mọi chuyện cũng đã xảy ra như vậy. Tôi nghĩ, sớm hay muộn thôi. Tôi
rối bời vì không biết mình sẽ làm gì trước tiên. Tôi ngồi ghi chuyện đời
mình trên trang giấy.
Tôi về làm dâu trong gia đình này đã gần
mười năm. Thực sự tôi là một đứa con gái được gán nợ. Gia đình tôi khi
ấy tan nát vì mẹ tôi chơi hụi, xong nợ cả mấy tỷ đồng, phải bỏ trốn vào
Nam. Bố tôi cùng quẫn tính tự tử.
Lúc đó ông ấy vô tình đi qua khu nhà tôi, ghé chơi. Ông ấy gọi bố tôi lên Hà Nội. Sau một tuần ở Hà Nội về, bố tôi thành người khác. Ông nói tôi phải giúp gia đình thoát vận hạn này. Tôi phải lấy chồng. Chồng tôi là con trai ông ấy, một thanh niên ba chục tuổi, đang làm kỹ sư và chủ một công ty xây dựng.
Lúc đó ông ấy vô tình đi qua khu nhà tôi, ghé chơi. Ông ấy gọi bố tôi lên Hà Nội. Sau một tuần ở Hà Nội về, bố tôi thành người khác. Ông nói tôi phải giúp gia đình thoát vận hạn này. Tôi phải lấy chồng. Chồng tôi là con trai ông ấy, một thanh niên ba chục tuổi, đang làm kỹ sư và chủ một công ty xây dựng.
Bố tôi nói gia đình người ta quyền thế,
giàu có, tôi không cần làm gì mà cũng hưởng thái bình. Đời như vậy là
may mắn. Tôi có xem qua tấm hình chân dung anh thanh niên, thấy anh ấy
khá đẹp trai. Tôi nghĩ vậy cũng tốt. Trước giờ tôi mơ ước lấy một người
đẹp trai như bố tôi, vì tôi không thích người xấu. Cái tính này nó hại
tôi về sau đó. Nhưng khi ấy tôi thấy cũng được, 18 tuổi tôi đã biết gì
đâu, vừa thi xong cấp ba, lơ ngơ như con gà toi.
Đám cưới được tiến hành sau đó một
tháng. Mọi thủ tục rất nhanh gọn. Chồng tôi là một người chu đáo, nhẹ
nhàng. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình như vậy cũng được rồi. Chứ bao nhiêu cô
kiếm chồng mà toàn gặp thứ trời ơi.